Bài Viết Mới

Cách đạt "cực khoái" nhiều lần trong một đêm

8:14 PM |
Nhiều người phụ nữ muốn đạt cực khoái nhiều lần trong một đêm, nhưng chuyện đạt được cực khoái này được cho là giấc mơ “xa xỉ” của rất nhiều chị em phụ nữ. Để đạt được cực khoái nhiều lần trong một đêm hay không?, người phụ nữ phải phụ thuộc phần lớn vào đối tác của mình và cách gợi tình và một phần luyện tập mà đạt được cự khoái trong quan hệ tình dục giữa chàng và nàng.
cach dat "cuc khoai" nhieu lan trong mot dem hinh anh 1
 
Mùi hương khiêu kích
Để có được đa cực khoái mùi thơm là một tác nhân rất quan trọng. Khứu giác là giác quan mạnh nhất trong năm, nó không chỉ quan trọng trong cuộc sống thường nhật mà nó còn giúp đời tình dục trở nên phong phú hơn. Theo nghiên cứu của các chuyên gia tình dục thì 70% phụ nữ có khả năng nhận biết được một số loại hóa chất tên là androstenone trong mùi cơ thể và mồ hôi của đàn ông. Mùi hương tự nhiên này có khả năng kích thích phụ nữ rất lớn.
Để mê hoặc chị em cánh mày râu có thể kết hợp mùi thơm tự nhiên của cơ thể với một chút nước hoa hay dầu thơm nàng sẽ không cưỡng lại nổi với mùi thơm toát ra từ cơ thể của chàng.
Màn dạo đầu được chăm chút hơn


Màn dạo đầu thường được ví như là những nốt nhạc đầu tiên dẫn dắt cả hai cùng nhập cuộc. Nếu như màn dạo đầu càng được đầu tư chăm chút thì việc xuất hiện đa cực khoái không hề khó. Khi tâm lý phụ nữ được thoải mái, được yêu và chiều chuộng giúp các chị em có được hưng phấn đa cực khoái sẽ dễ dàng xuất hiện hơn.
Các chàng có thể kết hợp thêm massage chân cho nàng cùng với chút tinh dầu cũng là một phương pháp gợi tình tuyệt vời. Hãy tập trung vào các đầu ngón chân hay các khe hở giữa các ngón, đấy là những phần nhạy cảm khiến nàng nhanh chóng cảm thấy thoải mái và thư giãn.
Tiếp lửa bằng các hành động âu yếm, vuốt ve
Sau khi giúp các nàng nhập cuộc với những khoái cảm về cảm xúc, tiếp theo các chàng nên có những va chạm nhẹ nhàng: ánh mắt, chạm môi, cơ thể… Tiếp tục âu yếm đối tác kích thích các nàng khiến nàng không cưỡng được thực sự khao khát và muốn được tiếp tục. Sau lần cực khoái thứ nhất thì lần cực khoái thứ 2 sẽ đến dễ dàng và nhanh hơn trong vòng từ 2- 5 phút.
Kích thích cách điểm nhạy cảm
Để đạt được đa cực khoái thì các nàng hãy mạnh dạn chia sẻ cho chàng biết những điểm G khiến nàng phát điên. Khi được kích thích những điểm như tai, gáy, cổ, núm vú, rốn, cộng với những lời ân ái yêu thương… khiến phụ nữ có những khoái cảm dâng trào. Ngoài điểm G thì các chàng đừng quên đạt một nụ hôn hay dùng lưỡi liếm lên mạn sườn. Phần mạn sườn bên phải luôn là điểm kích thích nhạy cảm sẽ khiến cho các nàng ngất ngây. Lần khoái cảm thứ 3 sẽ đến nhanh hơn trong vòng 2-3 phút.
Bài tập Kegel
Đa cực khoái chỉ có ở một số ít nhóm phụ nữ dễ dàng đạt được như vậy, ví dụ như nhóm phụ nữ bụng nhỏ, eo thon, phụ nữ có hệ mao phát triển. Để có được đa cực khoái các chuyên gia tình dục thường khuyên các chị em áp dụng bài tập rèn luyện cho vùng cơ khung xương chậu (Kegel). Bài tập Kegel có tác kéo dài sự dẻo dai của các cơ vùng hông, bụng đủ sức cho “giao ban” kéo dài lâu hơn dự kiến.
Theo T/H (Phununews)
Xem thêm…

Vì sao con gái thích cắn ?

8:05 PM |
  • 1
    Chứng minh sự tiếp xúc thân mật giữa hai người
    Tâm lý của nàng ở đây là: Em có thể làm đau anh, nhưng chắc chắn anh sẽ không làm đau em. Hơn nữa nàng cũng không thật sự cắn mạnh đến mức để bạn phải chảy máu, nàng chỉ cắn khi thấy thực sự đã tin tưởng bạn. Điều này cũng tương tự như đôi lúc hai chàng trai thân nhau lắm thì đấm nhau nhiều vậy.
  • 2
    Hành động này thay thế cho lời nói “em yêu anh”
    Mỗi lần cắn của nàng đều có hàm ý cả đấy. Đây là một hành vi tấn công bao hàm sự thân thiết và tình yêu của nàng dành cho bạn, tuy nhiên nàng che đậy quá khéo nên bạn không nhận ra thôi.
    can-a-1439-1382060453.jpg
  • 3
    Đôi khi đây là biểu hiện của làm nũng
    Bạn đã bao giờ nhận được lời cảnh báo nũng nịu từ nàng chưa? - Cẩn thận không em cắn đó nhé!a
  • 4
    Tìm thấy một vài cảm giác mới lạ khi được cắn yêu đối phương
    Nhiều khi cắn bạn xong nàng có cảm giác rất sung sướng, vì vậy cắn bạn chính là cách nàng chọn để tặng cho mình một kích thích tố, khiến mọi việc trở nên thú vị hơn.
  • 5
    Chứng tỏ sự sở hữu
    Dường như nàng cắn bạn một phần là để thể hiện sự khống chế của nàng với bạn, cũng như bày tỏ sự sở hữu đặc quyền của mình.
  • 6
    Để lại vết tích của tình yêu
    Nhìn thấy vết tích mình để lại trên cánh tay hay môi người mình yêu, các nàng thường âm thầm thích thú, tuy nhiên những vết cắn cũng không lưu lại quá lâu. Vì vậy nếu thực sự nàng cần một dấu vết “để đời” thì có lẽ hai bạn thích hợp hơn với hình thức xăm mình.
Xem thêm…

Cái thai là của ai?

7:58 PM |
Sờ vào bụng bầu đang từng ngày lớn lên, to ra, tôi hoang mang vô độ. Vừa yêu vừa giận, rồi không biết sau này, sự thể sẽ như thế nào. Một người đàn bà như tôi, chắc gì đã có thể nhận một kết cục tốt đẹp. Yêu một người, cưới một người, nhưng lại qua lại với cả hai. Cuối cùng, khi bụng mang dạ chửa, tôi còn không biết, con là của ai.
Tôi rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như ngày hôm nay cũng chính là do mình quá nông nổi. Vì hận người yêu qua lại với người con gái khác, tôi quyết tâm chia tay khi còn rất yêu anh. Và sau đó, cũng vì quá giận nên tôi quyết định nhận lời một người đàn ông rất yêu tôi nhưng tôi không hề yêu anh ta. Chỉ vì muốn lấy chồng cho bõ tức.
Gần tới ngày cưới, tôi càng ân hận nhưng sự đã rồi, làm sao thoát ra. Chồng tôi cũng không hay biết về quá khứ của tôi, cứ ngỡ tôi yêu anh nên mới nhận lời. Cũng khéo léo, tôi luôn diễn được yêu và được chiều chuộng cũng như chiều chuộng được anh. Anh yêu tôi, si mê tôi nên với anh, mọi điều tôi nói anh đều tin tưởng.
cai thai la cua ai? - 1
 
Tôi rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như ngày hôm nay cũng chính là do mình quá nông nổi.
(Ảnh minh họa)
Trong thời gian đó, tôi đã hối hận vô cùng, gặp người yêu cũ và khóc lóc với anh. Chẳng hiểu thế nào, khi chia tay rồi mới thấy tình yêu thật quá lớn, có lúc nhớ người cũ cồn cào da diết nhưng lại thấy tội với người chồng tương lai của mình. Tôi đã không giữ được mình và cùng một lúc qua lại với hai người đàn ông.
Rồi tôi có bầu, gần ngày cưới đã biết tin mình có bầu nhưng thật sự tôi vô cùng hoang mang. Tôi còn không biết, con của tôi là con của ai nữa. Nếu như biết rõ ràng, tôi có thể sẽ hủy hôn. Nhưng tôi lại sợ, nếu tôi hủy hôn, người đàn ông kia có cho tôi cơ hội để về bên anh không. Và khi đó, tôi còn mặt mũi nào nhìn người ta, nhìn bố mẹ tôi, họ hàng cô bác. Lòng tôi đau đớn vô cùng.
Nếu sau này, sinh con ra, con không phải là con của chồng, chồng tôi mà biết chuyện thì sẽ như thế nào. Vả lại, tôi cũng muốn cho con một mái ấm gia đình, được sống với người cha thật sự của mình, chỉ là tôi không đủ dũng khí để làm điều này. Con là của chồng thì tốt nhưng con là con của người khác thì lòng ngổn ngang suy nghĩ, không thể quyết định được.
 cai thai la cua ai? - 2
. Nếu sau này con không phải là con của chồng thì tôi đã làm một việc tội lỗi, có tội với con, khiến con không được sống với cha đẻ của mình, và khiến tôi mất đi người chồng thực sự.
(ảnh minh họa)
Chỉ biết ngậm đắng nuốt cay đi lấy chồng, lấy người không yêu còn lòng hướng về một người khác. Nếu sau này con không phải là con của chồng thì tôi đã làm một việc tội lỗi, có tội với con, khiến con không được sống với cha đẻ của mình, và khiến tôi mất đi người chồng thực sự. Nhưng, người chồng hiện tại của tôi, anh cũng rất tốt, rất quan tâm tôi. Tôi đã làm rất nhiều chuyện sai trái. Lấy người mình không yêu, để cho anh tin là tôi cần anh, thì tôi thật sự đã là người có tội rồi.
Người đàn ông tốt như anh, lẽ ra không nên vướng vào tôi, không nên yêu tôi nhiều như vậy. Tôi biết, nếu như tôi nói ra sự thật còn qua lại với người cũ, có thể anh cũng sẽ tha thứ cho tôi. Nhưng, chuyện con cái, tôi không dám chắc, mà nếu anh có bao dung thì anh cũng sống khổ cả đời vì  bị lừa dối. Con là con của ai, ngay bản thân tôi cũng không biết. Vậy thì tôi phải làm thế nào. Mà cũng đâu còn lựa chọn nào cho tôi nữa. Ngày cưới đã gần kề.
Tôi phải làm sao đây?
Xem thêm…

Bộ ảnh hài hước về sự khác biệt giữa khi yêu và khi chia tay

10:23 PM |
Bộ ảnh hài hước về sự khác biệt giữa phụ nữ khi yêu và khi chia tay sẽ khiến bạn bật cười nghiêng ngã khi nhận ra trong đó thấp thoáng dáng hình của mình.
Khi yêu: Dùng hàng tiếng đồng hồ để trang điểm.
Hết yêu: Ăn thôi cũng thấy lười.
Khi yêu: Đi đâu cũng thấy ồn ào, náo nhiệt.

Hết yêu: Ngồi chốn đông người cũng thấy quạnh hiu.
Khi yêu: Làm việc gì cũng sợ "anh yêu" lo lắng.
Hết yêu: Chơi tới bến vì có ai lo đâu.
Khi yêu: Xua đuổi "vệ tinh" không chớp mắt.
Hết yêu: Chỉ cần chớp mắt là thấy thêm "vệ tinh".
Khi yêu: Cuối tuần, hẹn hò thôi là hết ngày.
Hết yêu: Hết ngày rồi mà vẫn chưa hết việc.


Theo Khampha
Xem thêm…

Không yêu em thì đừng nhớ về em

11:29 AM |

” Không yêu em thì đừng nhớ về em” – đây là câu nói cuối cùng em đã nói với anh khi anh từ chối tình cảm của em. Anh có biết em đã lấy rất nhiều cam đảm mới nói với anh rằng em yêu anh không? Em tin chắc là anh biết nhưng sao anh vô tình vậy anh?

Em yêu anh. Yêu ngay từ cái lần đầu tiên anh cứu em khỏi bọn cướp. Đến khi gặp lại em nhận ra anh nhưng anh thì không. Gặp lại nhau chúng ta sống chung một nhà vì mẹ em là người tình của bố anh. Tình yêu ấy là sai lầm đúng không anh? Nhưng em vẫn cứ yêu anh, yêu nhiều tới mức em chẳng thể nào quên được anh.
Một thời gian mình bên nhau, anh tỏ tình với em nhưng em chối ngay. Vì em nghĩ rằng làm sao được chứ khi mẹ em là người tình của bố anh? Đến một ngày tài sản và địa vị của bố anh không còn nữa thì mẹ em cũng từ bỏ bố anh. Nhưng em vẫn yêu anh nhiều lắm anh ạ. Bởi em yêu anh bằng con tim chứ không phải vì tiền. Em đã đồng ý làm bạn gái anh trong suy nghĩ chứ không phải công khai ngoài miệng.
Anh mơ ước được trở thành một luật sư giỏi. Có được làm ở một nơi nổi tiếng. Ông chủ và cũng là thần tượng của anh là kẻ đểu. Hắn ta là bố của bạn em. Hắn ta chấp nhận cho anh vào làm việc nhưng…Em bỗng buồn, buồn nhiều lắm anh có biết không? Vì yêu anh em chấp nhận vô tâm từ bỏ anh. Vì yêu anh em không ở bên cạnh anh. Vì yêu anh mà em cảm thấy rằng mình là đứa con gái hư thân.
Không yêu em thì đừng nhớ về em
Không yêu em thì đừng nhớ về em
Anh đã chửi vào mặt em, sỉ nhục em. Anh nói em là thứ con gái vì tiền. Anh nói em là loại không ra gì và giống mẹ em. Em biết khi người mình yêu làm những chuyện mà ai nghe đến cũng thấy khinh thường thì sẽ buồn lắm! Nhưng biết làm sao được khi em yêu anh? Em chấp nhận những lời sỉ vã của mọi người. Em chấp nhận sự khinh bỉ của thiên hạ dành cho em. Em chấp nhận từ bỏ bạn bè, tiền đồ và cả một tương lai. Bởi chẳng ai hiểu được em làm những việc ấy là vì điều gì. Đơn giản họ nghĩ em làm như thế là vì tiền.
Nhưng em trách anh vì sao anh không hiểu được em. Em trách anh vì sao anh nói yêu em nhưng không cảm nhận được những việc làm ấy của em là vì ai. Anh có biết em chấp đánh mất chữ trinh của người con gái để anh có được việc làm và địa vị của ngày hôm nay? Anh có biết em luôn cặp với những người đàn ông đáng tuổi bố em để họ có thể giúp anh trong công việc? Anh có biết em yêu anh nhiều đến thế nào và đau đến thế nào khi phải lên giường cùng những kẻ khác? Anh có biết em từng bị những bà vợ đánh ghen phải nhập viện cả tuần? Anh có biết em yêu anh nhiều đến bao nhiêu không?
Khi anh sắp qua Pháp để công việc của anh ngày càng tốt hơn. Anh sắp lên máy bay em đã nói là em yêu anh. Anh đã phủ phàng nói với em một câu nói ” Câu yêu ấy thốt ra từ miệng của cô tôi cảm thấy tình yêu đang bị xúc phạm”. Tình yêu bị xúc phạm hả anh? Tình yêu của người con gái hi sinh chữ trinh của mình mà không ai thấu hiểu là bị xúc phạm sao anh? Ừ thì bây giờ anh cứ như thế, cứ sống cho thật tốt. Anh cứ coi như em là kẻ đang khinh đi anh. Để một ngày nào đó anh nhận ra thì anh sẽ hiểu được lòng em.
Nhưng cuối cùng em vẫn muốn nói với anh ” Không yêu em thì đừng nhớ về em”. Bởi em biết rằng anh chỉ giả vờ không yêu em. Nhưng em sẽ không giả vờ đâu anh. Bởi tình yêu của em dành cho anh quá lớn, lớn đến mức khó có thể giả vờ anh ạ.
Xem thêm…

Kiếp sau, em nguyện sẽ yêu anh hết lòng

11:28 AM |
Kiếp sau, em nguyện sẽ yêu anh hết lòng
Kiếp sau, em nguyện sẽ yêu anh hết lòng
[Truyện cần đọc chậm]
Nhật kí của anh
Ngày… tháng…năm
Tôi gặp cô gái ấy trong một ngày trời mưa tầm tã, trên đường đi đến trường đại học. Tôi không hiểu sao ông trời cứ ban mưa xuống cả mấy ngày nay không biết mệt mỏi. Thành phố khoác lên người chiếc áo bàng bạc buồn não nề. Tôi dừng xe lại trú mưa, cả người lúc này ướt như chuột lột.
Tôi vẫn nhớ dáng người của cô gái trú cùng với mình ở mái hiên cửa hàng tạp hóa. Cô ấy đeo tai phone, khuôn mặt nhìn nghiêng mang nét đẹp cổ điển. Mái tóc xoăn hơi gợn sóng, đôi mắt nhìn chăm chú vào màn mưa, không hề tỏ vẻ vội vã.
Hôm đó, tôi trú mưa mà không hề cảm thấy quá cô đơn, bực tức. Giá như, tôi có một chút niềm yêu đời của cô ấy thì tốt quá?
***
Ngày…tháng….năm
Cô ấy học cùng trường với tôi, dưới một khóa! Trong giấc mơ đẹp nhất của mình, tôi cũng không dám tin cô ấy lại là bạn thân của một đứa bạn tôi!
Lam Khiết, cái tên khiến người ta luôn có cảm giác thanh thản khi nói đến, chính là tên của cô!
Tôi đã phải mời chầu cà phê tối không dưới 5 lần để tìm hiểu thông tin về Lam Khiết. Bạn thân tôi được dịp lên đời, tất cả những chầu nhậu nhẹt đều là tôi móc ví chi trả, còn nó chỉ thao thao bất tuyệt kể lể. Lam Khiết .
Đôi khi, tôi cảm thấy cuộc đời thật kì lạ. Trong ngày mưa hôm ấy, tôi tình cờ gặp Lam Khiết, cô ấy chưa hề nói chuyện với tôi một câu nào. Nhưng tôi cảm thấy mình và Lam Khiết có một sự tương đồng nào đó không lí giải nổi. Yêu từ cái nhìn đầu tiên, chuyện này chỉ diễn ra trong tiểu thuyết, vậy mà giờ đây nó lại đến với tôi!
Và, tôi biết ơn ông trời đã đem Lam Khiết bước vào đời mình.
***
Ngày…tháng….năm…
Đã hơn 2 tháng kể từ khi tôi biết về Lam Khiết, 2 tháng cho những cuộc điều tra lí lịch lấy thông tin từ đứa bạn thân. Sau mỗi chầu cà phê, nó lại bông đùa tôi rằng : “ Mày chủ động đi,sao mà ngại ngùng quá vậy. Mày cũng đâu có tệ, đẹp trai sáng sủa”.
Trước sức ép của đứa bạn thân, tôi bấm bụng đánh liều, đứng trước cửa giảng đường đợi Lam Khiết ra khỏi.
Cô ấy đang nói chuyện rôm rả cùng đám bạn, từ từ tiến đến chỗ tôi….Bỗng nhiên, nhuệ khí tiêu tan quá nửa trong người tôi, cảm giác tim trong khoảnh khắc nào vội rớt ra ngoài…..
– Chào bạn….- Giọng tôi run lên vì hồi hộp – Mình có thể làm quen với bạn, được chứ?
Vì run quá, tôi không dám nhìn kĩ vẻ mặt ngạc nhiên tột cùng của Lam Khiết. Đám bạn thân bắt đầu rộ lên, vội đẩy đẩy vai cô ấy.
Ngày hôm nay thật tệ, tệ không còn gì có thể tệ hơn. Lam Khiết không mở lời, tôi sốt ruột dúi vào tay cô ấy một bức thư, xong rồi lùi dần, lùi dần….như một kẻ ngố!
***
Ngày…tháng…năm
Bức thư hồi âm của Lam Khiết được gửi đến sau 2 ngày. Tôi mở ra đọc, nội dung trong thư chỉ vỏn vẹn vài chữ, nhưng lại khiến tâm trạng tôi lên mây cả ngày.
Lam Khiết đã chấp nhận lời đề nghị làm bạn của tôi. Chúng tôi đi chơi riêng với hội bạn thân, tại đây Lam Khiết dễ dàng mở lòng mình hơn. Tôi nhớ lại câu chuyện đứa bạn thân kể về cuộc đời long đong của Lam Khiết. Cô ấy phải đi làm từ rất sớm, chủ yếu là làm ảo thuật ngoài đường, cho nên rất thích góp vui trong những dịp đi chơi như vậy.
Lam Khiết có thể biến chiếc túi rỗng thành chiếc túi có chứa con chim bồ câu. Khi màn ảo thuật hoàn thành, cô ấy mỉm cười rạng rỡ, khuôn mặt ánh lên sắc hồng từ đôi gò má, khiến tôi không thể rời mắt.
Đám đông vỗ tay tán thưởng. Kết thúc tiết mục, tôi vẫn nán lại, chờ đợi Lam Khiết thu dọn đồ đạc hành nghề.
Trước đây, tôi không dễ gì thân thiết với Lam Khiết như lúc này. Cô ấy nhìn tôi bước đi song song, khuôn mặt tỏa rạng nụ cười ấm áp:
– Cậu biết vì sao mình tên là Lam Khiết không?
Tôi đáp không ngay tắt lự.
– Lam Khiết giống như một bầu trời xanh lam trong vắt.Mẹ mình trước khi qua đời rất mong muốn mình mãi thuần khiết như vậy, cho nên đặt ra cái tên đó.
– Cậu có muốn ngắm một bầu trời rộng lớn, không bị gãy khúc bởi nhà cao tầng không? – Tôi bèn nảy ra ý tưởng.
Lam Khiết hoang mang không hiểu gì, tôi đã nháy mắt, ném chiếc mũ bảo hiểm về phía cô ấy. Đêm đó, chúng tôi đi xe máy ra đến ngoại thành trong cái lạnh rét căm căm. Rời xa cuộc sống mệt mỏi trong thành phố, xa cả những tòa nhà cao tầng đẹp huy hoàng, chúng tôi đơn giản tìm về với thiên nhiên.
Bầu trời hoang sơ nhất, rộng lớn nhất đã ở ngay trước mắt tôi và Lam Khiết.
Lam Khiết, bầu trời của cậu ở đây! Còn cậu, cậu có thể trở thành bầu trời của tớ chứ?
***
Ngày….tháng…năm
Tôi nắm lấy tay Lam Khiết, đi dạo quanh phố phường trong ngày trung thu.
Đã gần 3 năm kể từ khi chúng tôi chính thức quen nhau.
Lam Khiết từng hỏi: “Anh thích em từ khi nào thế?”
Tôi mỉm cười, vội kể lại câu chuyện về một chàng sinh viên đi trú mưa, gặp một cô gái đang đeo tai phone, khuôn mặt nhìn nghiêng mang nét đẹp cổ điển. Mái tóc xoăn hơi gợn sóng, đôi mắt nhìn chăm chú vào màn mưa, không hề tỏ vẻ vội vã.
Trong khoảnh khắc đó, chàng trai đã biết cô ấy chính là định mệnh của đời mình.
Lam Khiết gục đầu vào vai của tôi, em vẫn thích nhõng nhẽo như con mèo nhỏ: “Em thích anh từ lúc anh rủ em đi ngắm bầu trời hôm đó!”
Tôi nhắm mắt lại, bình yên ngồi bên Lam Khiết. Tôi biết, mình không thể chờ đợi thêm được nữa, ước muốn kết hôn với em ngày một cháy bỏng trong lồng ngực.
Giống như…khi bạn biết được định mệnh ngay ở trước mặt mình, bạn chỉ muốn giữ người ấy suốt bên cạnh mình, để thời gian yên bình thế này biến thành mãi mãi….
***
Ngày…tháng…năm
Tôi kết hôn với Lam Khiết, cũng là vào một ngày trời mưa tầm tã.
Em cũng không thể nào biết,ngày cưới cũng chính là ngày tôi gặp em đầu tiên. Trong tiếng chúc tụng của quan khách, khuôn mặt Lam Khiết rạng rỡ nắm chặt tay tôi, đôi mắt em sáng ngời những tia hy vọng tương lai hạnh phúc.
Tổ ấm nhỏ của gia đình chúng tôi, chắc chắn sẽ thật hạnh phúc.
Hạnh phúc….
Tôi đánh vần từ đó suốt bao nhiêu năm liền.
Đến khi nghe tin Lam Khiết bị tai nạn giao thông trên đường từ chỗ làm, tôi gần như ngã quỵ.
***
Ngày…tháng….năm
Bác sĩ nói, Lam Khiết bị chấn thương vùng não, có thể hồi tỉnh, nhưng không biết lúc nào sẽ đột ngột xuất huyết mà ra đi.
Ngồi trong phòng chờ, tôi khóc hết nước mắt. Giống như trút cạn mọi nước mắt của cuộc đời mình.
Lam Khiết chẳng có mấy khi được vui vẻ trong đời. Tôi biết, cô ấy mưu sinh từ lúc nhỏ, nhưng niềm lạc quan luôn luôn an ủi những lúc mềm yếu nhất. Tôi quyết tâm nuốt nước mắt, vội vào phòng hồi sức thăm Lam Khiết.
Đầu em băng trắng, ánh mắt như muốn nói điều gì đó khi nhìn thấy tôi.
“Lam Khiết, bầu trời xanh lam, anh hát cho em nghe bài gì nhé!” – Tôi cố tỏ vẻ bình tĩnh, nhưng giọng lại bị lạc đi.
Em nhẹ nhàng gật đầu. Tôi bắt đầu cất giọng, cảm thấy bản thân nhẹ nhõm đi đôi chút. Có em ở cạnh tôi bây giờ, tôi không còn phải bận tâm, buồn phiền bất cứ điều gì nữa.
***
Ngày…tháng….năm
Trí nhớ của Lam Khiết ngày càng giảm sút. Đó chính là biểu hiện thường thấy của những bệnh nhân bị chấn thương não.
Em dần quên đi những trò ảo thuật mình đã từng biểu diễn nhiều năm liền.
Em dần quên đi những kỉ niệm về tôi và em. Ngay cả ý nghĩa cái tên của mình, em phải mất một lúc mới nhớ ra được.
Ngồi cạnh bên Lam Khiết, tôi bắt đầu kể lại từng câu chuyện của chúng tôi một cách say sưa. Nắng chiếu qua cửa sổ làm sắc mặt em ửng hồng. Môi em run run, nhìn tôi mà lòng dâng lên cảm giác đau đớn:
– Em sợ một ngày nào đó, em sẽ quên đi anh!
– Nếu em quên, anh sẽ lại kể từ đầu. Ngày qua ngày, em sẽ nhớ lại, sẽ nhớ nhiều hơn xưa nữa!
Tôi lẳng lặng ôm lấy thân người em, lúc nào em cũng cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt tôi. Ngày mai, những câu chuyện tôi kể, em sẽ lại quên đi lần nữa. Nhưng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ.
***
Ngày….tháng….năm
– Anh là ai?
Lam Khiết vừa tỉnh dậy, nhìn thấy tôi, đôi mắt mở to đầy ngạc nhiên.
Đã biết trước sẽ có ngày này, nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy mình có thể bình tĩnh đối mặt. Ông trời đang thử lửa cho tình yêu của chúng tôi, dù chỉ còn một chút hy vọng còn sót lại, tôi sẽ phải chiến thắng vì Lam Khiết của mình.
Đến ngày thứ mười của tháng cuối cùng, Lam Khiết đã ra đi mãi mãi. Hôm đó là một ngày trong xanh, ánh nắng chiếu qua hàng cây ấm áp, tạo thành những đường vân tuyệt đẹp. Lam Khiết năn nỉ tôi cho cô ấy ra ngoài hưởng nắng.
– Anh gì ơi, anh tốt quá ! Anh thật là hiền lành!
Lam Khiết vẫn chưa nhớ ra tôi, tôi buộc phải kể lại câu chuyện của mình một lần nữa. Nhưng chỉ đến nửa chừng, Lam Khiết trở nên mệt mỏi, mắt hoa lên, không ngừng ho ra máu.
Đã đến lúc rồi, phải không?
Tôi đưa Lam Khiết đến bệnh viện, tình trạng của em ngày càng nguy kịch, hôn mê sâu trong suốt nhiều giờ. Tôi thầm cầu nguyện với thượng đế, xin đừng cướp Lam Khiết của tôi, tôi sẽ không thể thấy bầu trời trong xanh một lần nữa.
Nhưng khi bác sĩ buồn bã ra khỏi, tôi biết hy vọng mà mình mong chờ bấy lâu đã chính thức chấm dứt.
Đã đến lúc… phải nói lời từ biệt.
***
Ngày…tháng…năm
Lam Khiết khi tâm trí còn tỉnh táo, nói rằng mình muốn được rắc tro ra biển. Biển phản ánh bầu trời, rồi cũng có ngày, em sẽ được hòa cùng với bầu trời, biến thành một vì sao không tên nào đó.
Tôi ngước lên nhìn bầu trời ngàn sao, đôi mắt dường như mờ đục hẳn đi. Lam Khiết của tôi, em ở đâu giữa muôn vàn vì sao ấy?
Ngày thứ mười bảy kể từ khi Lam Khiết ra đi, tôi dành thời gian đi lang thang khắp phố, ôn lại những kỉ niệm nơi tôi đặt chân đến. Một phần nào đó trong tôi cảm thấy được an ủi.
Về đến nhà, tôi dọn lại đống sách vương vãi trên bàn. Đột nhiên, từ trong đống sách rơi ra một cuốn sổ tay rất đẹp. Tôi vội lật mở nó ra, mắt hoa đi vì chữ người viết trên đó, không ai khác chính là Lam Khiết!
Hệt như tôi, đó là cuốn nhật kí mà em viết trong nhiều năm liền.

Nhật kí của em
Ngày…tháng….năm….
Trước đây, tôi không mấy để tâm đến những người nổi danh khóa trước, nhưng nghe lũ bạn kháo nhau, tôi cũng tò mò về anh ấy.
Anh ấy khá đẹp trai, tôi chú ý đến anh phần nhiều vì giọng nói trầm ấm rất gây thiện cảm với người khác. Lúc đó, anh được nhận giải thưởng sinh viên tiêu biểu của toàn khoa, bạn thân của tôi nói anh ấy học chung lớp cùng với cậu ta.
Hôm đó, trời mưa rơi tầm tã, không ngờ người tôi để ý lại xuất hiện ngay trước mặt. Tôi nên làm gì đây? Tôi cứ đứng thu lu im lặng, không đủ can đảm mở lời nói chuyện với anh. Chỉ lặng lẽ nhìn màn mưa phía trước mặt, tâm trạng như sợi chỉ tháo mãi không ra.
***
Ngày….tháng….năm
Tôi hoàn toàn bất ngờ khi anh lại là người ngỏ lời trước.
Cuộc sống vốn dĩ không thể đoán định được, tôi lại là người mà anh thầm yêu, trong khi chính tôi cứ nghĩ mình đã thầm yêu anh ấy một thời gian dài. Câu chuyện diễn biến càng ngược đời hơn, khi anh chủ động đi cùng hội bạn của tôi, nán lại khi màn ảo thuật đường phố kết thúc.
Anh ấy nói, cái tên Lam Khiết thực sự rất có ý nghĩa. Chúng tôi rong ruổi đi ra ngoại thành, cùng ngắm bầu trời đêm rộng lớn và chân thực nhất. Tôi yêu những khoảnh khắc yên bình này, cứ nhắm mắt, tựa vào lưng anh, để thời gian bỏ lại sau lưng mình.
***
Ngày….tháng…năm…
Kết hôn.
Tôi đã biến được điều ước quãng đời sinh viên thành hiện thực. Anh ở trước mặt tôi, trao nhẫn cho tôi, ánh mắt anh phản chiếu ánh mắt tôi, cả hai tâm hồn như đồng điệu thành một.
Hạnh phúc.
Tôi đã nắm lấy hạnh phúc, trên quãng đường dài để tìm kiếm nó.
***
Ngày…tháng…năm
Đã lâu lắm rồi, tôi mới có thể đọc lại nhật kí của mình.
Kể từ sau tai nạn, tôi ngồi trong nhà, giống như sống thực vật, cả thể xác và tâm hồn đều mệt mỏi rã rời.
1 năm, 2 năm,3 năm, 4 năm….Mỗi lần đọc lại nó, con tim tôi như vỡ nát. Khi trí nhớ ngày càng kém dần, tôi nhận ra nhật kí là công cụ hữu dụng. Anh đã kể rất nhiều chuyện cho tôi nghe, nhưng tôi chỉ thu nạp được một chút ít.
Tôi lấy những câu chuyện anh kể làm động lực chiến đấu với bệnh tật. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây, tôi đều âm thầm chiến đấu với chính mình, không được phép quên anh.
Nhiều lúc tôi tự hỏi lòng, nỗi sợ nhất với mình có phải chết hay không? Tôi biết rằng, chết chỉ là nhắm mắt trở về thế giới bên kia, tôi không sợ hãi, nhưng điều giày vò nhất chính là tôi dần quên mất anh.
Mỗi lần nhìn anh kiên trì kể lại, tôi cảm thấy mình như kẻ phản bội. Tôi đọc nhật kí hàng mấy lần, nhưng sáng hôm sau lại quên đi tiếp một điều gì đó.
Ngồi lặng trong bóng đêm, tôi bật khóc.
***
Ngày…tháng…..năm
Đây có lẽ sẽ là trang nhật kí cuối cùng của đời tôi.
Tôi nhận ra tình trạng sức khỏe xấu của mình, cảm nhận rõ ràng ngày chia li đang đến gần. Nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn thấy bầu trời trước mặt mình không hề u ám đi, khi có anh bên cạnh, chăm sóc, lo lắng cho tôi.
Một người từng nói: “ Không sợ chết, chỉ sợ sự chia li”.
Tôi chậm chạp nhắm mắt lại, để dòng nước mắt chảy xuống trang nhật kí ố vàng của mình. Đến bây giờ, tôi vẫn ngờ ngợ khi tiếp xúc với anh, cả khuôn mặt anh trong quá khứ tôi cũng không thể nhớ ra. Những câu chuyện anh kể dần dần khiến tôi ngờ vực bản thân. Tôi còn nhớ điều gì? Cả chính cái tên mình, trong một lúc nào đó khiến tôi quên mất đi.
Lam Khiết, có nghĩa là bầu trời trong xanh, cao vời vợi, tạo cho người nghe cảm giác yên bình tận tâm.
Người cha quá cố của tôi, đã đặt cho tôi cái tên ý nghĩa như thế. Nhưng khi anh giải thích, tôi càng yêu thêm nó, giống như một người lạc quan, tinh khiết như bầu trời sớm mai vậy.
“Nếu em quên, anh sẽ lại kể từ đầu. Ngày qua ngày, em sẽ nhớ lại, sẽ nhớ nhiều hơn xưa nữa!”, anh thể hiện sự quyết tâm, kiên trì, khiến tôi không thể nào bỏ cuộc được.
Lúc này bầu trời đang mưa, không khí lạnh lẽo tràn vào trong căn phòng.
Tôi chợt nhớ lại một chi tiết quan trọng, hình như tôi đã từng gặp người thanh niên, cùng đứng với mình tại chỗ trú mưa ngày đó. Áo của anh ướt, nước mưa chảy xuống khuôn mặt, nhưng trông vẫn rất thư sinh, đẹp trai đến lạ….
Hình ảnh cuối cùng về anh, là những hình ảnh kiếp này tôi lưu giữ. Nhưng tôi không bao giờ có cơ hội trả ơn anh, dù đã đến những giây phút cuối cùng của cuộc đời.
Thật sự có kiếp sau, phải không?
Vậy thì, hãy để kiếp sau, em sẽ nguyện yêu anh hết lòng.

Kiếp sau, em nguyện sẽ yêu anh hết lòng
Kiếp sau, em nguyện sẽ yêu anh hết lòng
***
Xem thêm…

Nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc chứ?

11:24 AM |
Thật lòng đấy anh, chỉ cần anh nói nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc, thì dẫu có tiếc nuối hay tổn thương, dẫu có khó khăn để vượt qua rào cản tâm lý, em sẽ vẫn bằng lòng.
Có thể mọi người sẽ nói em thật ngốc, bởi vì ngoan ngoãn đứng sang một bên khi anh muốn ra đi mà không một lời than vãn hay trách cứ. Thì sao? Anh nói là ra đi có nghĩa là đã quyết tâm bỏ em lại rồi, cho dù em cố gắng bám víu lấy anh thì cũng chẳng thể mang anh trở lại vẹn nguyên như ban đầu.
Anh à, nếu em buông tay, có thật anh sẽ hạnh phúc không? Sẽ không còn gánh nặng phải ở bên cạnh em trong khi cảm xúc đã vơi đã cạn, sẽ không còn đột nhiên phát cáu trong khi chúng ta chẳng xảy ra chuyện gì, sẽ không còn mâu thuẫn và day dứt khi nửa muốn vứt bỏ để dứt khoát quay lưng, nửa thương xót em sẽ suy sụp mà không đứng lên được.
Nếu em buông tay, anh sẽ hạnh phúc chứ?
Không cần anh phải thương hại đâu anh, nếu đã là thương hại thì chẳng phải tình yêu nữa rồi.Mặc dù người ta vẫn nói, một khi đã thật lòng yêu thì tự trọng và sĩ diện sẽ dẹp sang một bên. Nhưng em vẫn cần giữ chút tự tôn cuối cùng, để quay lưng đi trước khi anh đi mất, để bình thản buông tay trước khi nước mắt rơi, để cho mọi chuyện qua đi mà không trách móc bất cứ ai, kể cả bản thân mình.
Lúc yêu thương thì chẳng cần lý do, đến khi chia tay lại vô vàn, chi chít. Đến độ em có thể nhận ra một sự thật khốc liệt rằng, dường như tình chẳng phải đậm sâu nên mới dễ dàng tìm kiếm lý do để buông tay vứt bỏ nhau như thế.
Buông tay rồi, anh sẽ hạnh phúc chứ? Không có em phiền phức bên cạnh nữa, anh sẽ chẳng cần phải hối lòng kiềm chế những cơn tức giận vô cớ, cũng chẳng phải thấy ấm ức khi mà cứ phải giả vờ nhập vai một người bạn trai theo danh nghĩa, của em.
Không thể kiên nhẫn ở bên cạnh em nữa, chỉ cần anh nói một lời thôi, rồi ra đi cũng được. Để em biết rằng chẳng còn hy vọng gì giữa chúng mình đâu, sẽ chẳng còn chuyện anh vì em mà làm tất cả mọi chuyện, cũng chẳng còn chuyện anh cảm thấy vui vẻ khi bên cạnh em.
Ừ, nếu đã chán nhau như thế, thôi thì em buông tay ra, anh ạ.
Bởi vì sự níu kéo ở thời điểm này, em biết, nó đã chẳng còn tác dụng gì nữa, và anh thì sẽ càng chán ghét em hơn. Buông tay rồi, em có đau đớn, em có khổ sở, nhưng sẽ là đáp án đúng nhất phải không anh?
Anh sẽ hạnh phúc chứ, một khi em buông tay ra ấy? Anh sẽ cảm thấy không còn gánh nặng hay bất cứ một mối bận tâm nào khác chứ?
Rồi em sẽ biết tự chữa lành vết thương cho mình, chỉ cần anh thấy hạnh phúc, với em đã là quá đủ…
Xem thêm…

Vì sao anh lại yêu em?

11:22 AM |
‘Vì sao anh lại yêu em’, có lẽ là câu hỏi mà anh thường được nghe nhất và cũng là tình trạng chung của những chàng trai đang được yêu thì phải…
Vì sao anh lại yêu em?
Vì sao anh lại yêu em?
Một câu hỏi có thể được đặt ra mọi lúc, mọi nơi, với mọi sắc thái, cung bậc tình cảm khác nhau. Đó có thể (và thường xuyên nhất) là khi đang tình cảm, âu yếm mặn nồng, câu hỏi được thì thầm bên tai người yêu. Nhưng đó cũng có thể là khi giận dỗi vì một lý do vu vơ nào đó và tất nhiên, lúc ấy, câu hỏi cũng bớt vẻ trìu mến hơn. Hay nó đôi khi được hỏi trong tâm trạng vui vẻ với nụ cười trên môi nhưng cũng không hiếm khả năng, nó xuất hiện cùng những giọt nước mắt đọng trên mi…
Lúc đầu thì anh cho rằng đó chỉ là một câu hỏi bình thường, thậm chí hỏi để mà hỏi thôi. Nhưng sau thì anh biết đó là câu hỏi mà em muốn có lời giải đáp xác đáng nhất, câu hỏi mà em muốn biết câu trả lời nhiều nhất…
Anh luôn cố gắng để mỗi lần có một câu trả lời hoàn chỉnh hay một lý do đáng yêu nhất vì sao anh lại yêu em. Như: “Là vì em thật trẻ trung, xinh đẹp” nhưng ngay lập tức em bác bỏ và nói lại: “Thế ít năm nữa em già đi thì chắc là sẽ hết yêu” hay “nếu anh gặp cô khác đẹp hơn thì sẽ yêu người ta hơn chứ gì?”…
Hay “đó là vì em giỏi giang, thành đạt”, em sẽ nói luôn, “em cũng mới chỉ học xong đại học, thậm chí còn chưa có công việc ổn định, thế thì so sánh thế nào được với những cô đồng nghiệp, giỏi giang năng động mà hàng ngày anh tiếp xúc.
Hay “vì em là người vui tính, dễ gần”, anh lại nhận được câu đáp lại “anh mới là người luôn khiến em và các cô gái khác phải bật cười vì những câu chuyện dí dỏm cơ mà”…
Hay lý do bao trùm, chung chung nhất, đó là “vì em là người đáng yêu”, anh cũng bị phản bác lại. “Em còn nhiều điểm đáng ghét lắm!”. Và đến lý do cuối cùng, “đó là vì em yêu anh nhiều nhất”, thì có vẻ được em chấp nhận hơn, bởi em tự tin vào điều đó nhất.
Thế nhưng, có vấn đề là anh (cũng như nhiều anh chàng đang yêu khác) lại không đặt câu hỏi ngược lại, “vì sao em lại yêu anh nhỉ?”
Dù anh biết mình không phải là người đẹp trai, trẻ trung nhất trong số những “vệ tinh” quanh em. Anh cũng không phải là một người thành đạt nhất, chưa phải là một đại gia làm siêu lòng các chân dài. Anh cũng chỉ có chút “máu” hài hước nhưng đó cũng chưa phải là điều kiện đủ để được yêu. Thậm chí nhiều khi anh chưa quan tâm, chăm sóc em được nhiều, chưa phải là người làm em vui và hạnh phúc nhất…
Thế mà tại sao anh lại không hỏi em và cả tự hỏi mình là “vì sao em lại yêu anh” nhỉ? Có lẽ chỉ đơn giản là vì anh biết em luôn yêu anh, anh tin ở điều đó. Và khi đã tin thì không nhất thiết phải đặt câu hỏi thừa…
Xem thêm…

Tạm biệt anh, người tình đã cũ!

11:21 AM |
Người đã cũ nghĩa là người không còn vương đến hiện tại, tương lai. Hãy cất gọn vào tim nhân một ngày trời không nổi bão.
Nhớ về một người đã cũ và một chuyện tình đã xa mà lòng nhâm nhẩm đắng, tim nhâm nhẩm đau thì phiền lòng lắm nhỉ?
Thế thì tiễn biệt nhau thôi, vướng bận lòng nhau làm gì thêm nữa?
Tạm biệt anh, người tình đã cũ!
Tạm biệt anh, người tình đã cũ!
Người đã cũ nghĩa là người không còn vương đến hiện tại, tương lai. Hãy cất gọn vào tim nhân một ngày trời không nổi bão. Yêu thương nhuốm màu kỷ niệm, tôn trọng quá khứ trong nhau là cách để tôn trọng tim mình. Đừng khơi nhớ gợn thương làm gì nữa nhé những trái tim tội nghiệp. Dứt khoát một lần để cơn đau này tắt ngấm, được không?
Tình đã cũ nghĩa là chúng ta đã đi về hai hướng riêng biệt. Người thành người dưng, thành người xa lạ. Hãy để người đi không một chút muộn phiền, quay đầu về phía nhau chỉ khiến mắt thêm cay và lòng thêm đắng. Chúng ta đã dũng cảm chia tay nhau, thì hãy chia tay cả những buồn vui trước đó, được không?
Có thể vì còn yêu nên lòng còn níu, tim còn yếu mềm thổn thức từng đêm. Nhưng dại khờ đong đầy theo năm tháng cũng cạn kiệt. Vắt sức mình cho nhớ mong cũng khô gầy. Ai rồi cũng sẽ nhận ra chẳng có tình yêu nào là mãi mãi, nhất là tình yêu với một người đã ở xa.
Thôi thì người cứ đi và ta vẫn dại khờ cứ ở. Nhưng là ở lại sâu một góc khuất của tim mềm, rồi nương náu vào một vài ngày cong mình thương nhớ. Đuổi nỗi nhớ đi rồi ta cũng cất bước ra đi. Có như thế bước mới nhẹ và tim mới đỏ đầy, với tìm một thương yêu khác tròn vẹn hơn.
Thôi thì chào nhau một lần như một nụ cười không vướng bận. Sẽ chẳng còn nước mắt để khóc cho tình đau, chẳng còn nụ cười hờ hững trách vội ai quên lời đã hứa. Tình chết yểu là do tình không muốn lớn, có tim ai nào muốn thế, chỉ là lẽ tự nhiên thôi.
Cứ đi về phía trước như thể ngày mai luôn hửng nắng và tim đã gọn gàng bởi những vết xước đã lành da. Gắng gượng lên để thấy rồi nỗi đau nào cũng sẽ trôi xa. Không ngày này thì một ngày nào đó khác. Chỉ là một lần tiễn biệt nhau, thay cho câu cảm ơn hay lời chào. Nhắc nhớ rằng, chúng ta đã từng thuộc về nhau, trong tim nhau, ít nhất một lần của những ngày đã cũ…

Xem thêm…

Em mãi là chỗ dựa của anh

11:19 AM |
– Mình sẽ là chỗ dựa của cậu.
– Sống dựa vào một thứ gì đó…
– Em có thể thôi đi được không? Dựa vào thứ gì đó thì đã làm sao, chẳng lẽ điều đó làm em bận lòng đến vậy sao?
– Phải, rất bận lòng. Vì anh không phải là em, vì chúng ta giống nhau nhưng anh tự do, còn em phải dựa vào những thứ này!
Gia Lâm quỳ xuống bằng hai đầu gối đã chai sần, dùng hết sức vẩy đôi tay giả ra trước mặt Gia Hưng. Sống một cuộc sống mặc cảm hơn 11 năm nay, Lâm đau đớn mỗi lần đối diện với chính hình ảnh của mình trong gương, dối diện với người anh song sinh của cậu. Đôi vai gầy khẽ run lên, Lâm mở to mắt nhìn vô hồn về phía xa xăm, để mặc những giọt nước mắt rơi lã chã, mặc cho Hưng “lý thuyết” đủ điều.
Cách đây 12 năm, có nghĩa là khi Lâm vẫn là một đứa bé 3 tuổi bình thường, lành lặn, cậu không hề bị đem ra so bì với Hưng, vì hai đứa giống nhau như hai giọt nước. Rồi cho đến khi cả hai lên 4, sức khỏe của Lâm yếu đi, cậu thường bị khó thở, ngất xỉu đột ngột, bác sĩ chuẩn đoán cậu bị tim bẩm sinh và phải nhập viện ngay. Một cú sốc dành cho đôi vợ chồng trẻ, nước mắt người cha không thể rơi vì đã bị nghẹn đắng nơi cổ họng, người mẹ trẻ chỉ còn biết ôm con trai bé bỏng vào lòng, cô rửa mặt bằng nước mắt mỗi ngày trước khi Lâm được nhập viện. Ca mổ diễn ra trong vài giờ đồng hồ, hai ngày trôi qua, không ai nghe được tin tức gì của Lâm từ phòng hồi sức. Năm ngày sau, bác sĩ cho mẹ cậu vào thăm, nhưng người mẹ chết lặng khi nhìn con mình thoi thóp thở bằng bình oxy, chân tay bầm tím một nửa dưới. Cô đứng lạnh người nhìn bác sĩ, những gì ông ấy nói khiến cô không còn cảm nhận được vị mặn của nước mắt nữa, cô chỉ thấy đắng, đắng đến đau đớn nơi trái tim.
“Con trai của chị phải được tiến hành cắt bỏ tứ chi ngay, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Vì sức khỏe của cháu quá yếu, máu lại dễ đông…” Vị bác sĩ nói rất nhiều, rất nhiều, nhưng người mẹ trẻ chỉ đứng lắc đầu khóc lóc xót thương cho con trai mình, hàng loạt những ưu đãi được đưa ra, người mẹ nghèo chỉ còn biết ngậm ngùi gật đầu trước số phận của con trai mình – đồng ý cắt bỏ tứ chi của Lâm và bệnh viện sẽ nuôi cậu suốt đời.
Hai đứa lớn lên trong bệnh viện, ăn cơm bệnh viện, ngủ cùng bệnh nhân, dường như nơi đây chính là nhà của chúng kể từ khi cha chúng về quê làm thuê kiếm tiền, để lại mình mẹ ôm hai đứa con thơ. Dần quen với cuộc sống toàn màu trắng, Lâm và Hưng nhận được nhiều tình thương từ những người bệnh ở dăm bữa, nửa tháng. Ai cũng thương mẹ con họ, nhưng càng ngày, thứ tình thương ấy khiến Lâm cảm thấy mình đang bị thương hại. Ánh mắt của mọi người nhìn cậu trìu mến biết bao, cũng có người rơi nước mắt, có người ôm cậu vào lòng, có người cho cậu nhiều đồ chơi, quần áo, nhưng rồi họ cũng ra về, lãng quên cậu bé không có tứ chi. 5 tuổi, Lâm bắt đầu tập đi bằng chân giả, những bước đi đầu tiên sao mà khó đến thế, cậu đã nhiều lần òa khóc chỉ vì quá đau đớn bởi những cú vấp ngã, không đi chân giả thì hai đầu gối cậu sẽ bị thương, mỗi lần như vậy lòng người mẹ như bị chiếc dao sắc nhọn cứa vào. 10 tuổi, bệnh viện làm cho Lâm đôi tay giả, nó khiến cậu bớt mặc cảm khi ra đường. Cuộc sống của Lâm tưởng chừng sẽ trôi qua lặng lẽ cho đến khi Hưng vào học cấp 3.
“Đồ tàn phế vô dụng!” – Cha của Lâm đã gọi cậu như vậy mỗi lần ông uống say. Phải rồi, vì Lâm không đi học, cậu chỉ học hết tiểu học rồi ở nhà vì cậu không thể làm nhiều hơn thế với đôi tay, đôi chân giả. Mỗi lần nhìn Hưng cắp sách đến trường, Lâm ngồi một góc trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc sát trùng để làm gì cậu cũng không biết, nhưng đơn giản chỉ vì Lâm muốn như vậy thôi. “Em ở nhà ngoan, anh sẽ về bày cho em học.” – Hưng đã nói như vậy mỗi lần đi học, như một thói quen, đó là câu chào hỏi Hưng dành cho Lâm trước khi ra khỏi nhà đến trường học. Điều đó khiến Lâm bớt đi phần nào mặc cảm, có lẽ vì vậy mà Lâm mới ngồi một góc, nhưng không để làm gì cả.
Một năm sau, gia đình họ chuyển ra ngoài, họ thuê một phòng trọ gần chỗ Hưng đi học, bệnh viện sẽ chu cấp cho Lâm mỗi tháng 2 triệu để sinh hoạt. Mẹ cậu kiếm thêm tiền bằng chiếc xe đẩy bán nước, bán café ngoài vỉa hè trước cổng trường của Hưng. Người mẹ nghèo chỉ học hết lớp 3, chập chững biết hết mặt chữ thì nghỉ học vì gia đình quá nghèo, bởi thế, Hưng chính là niềm hy vọng của bà, một đứa con trai lành lặn, khỏe mạnh, khôi ngô.
Rồi cái tuổi bắt đầu xuất hiện những cảm xúc rung động đầu đời đến, vì Hưng học hành rất khá và cũng khôi ngô nên không ít bạn nữ viết thư tỏ tình với cậu. Nhưng cậu chỉ để ý duy nhất một người, một cô bé đã từng xuất hiện trong bệnh viện, từng ở căn phòng cậu đã sống, cũng từng mang căn bệnh giống như em trai cậu. Từ tình thương, cảm xúc nhiều hơn khi cậu vô tình gặp lại cô bé vào đầu năm cấp 3, học chung lớp và cô bé càng ngày càng xinh, không còn tiều tụy như lúc cô còn nằm trong bệnh viện nữa. Tự lúc nào không hay, cậu đã dành một chỗ trong trái tim mình cho cô bạn học chung lớp này.
– Sống dựa vào một thứ gì đó có mệt mỏi không Lam?
– Dĩ nhiên là có rồi, như Lam nè, sống dựa vào thuốc, nếu không có thuốc, Lam có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Nụ cười nhạt mang chút vẻ buồn buồn hiện trên gương mặt hiền lành của Lam, Hưng thở dài, nghĩ ngợi.
– Vậy chẳng nhẽ cứ sống trong mệt mỏi nếu mình bắt buộc phải dựa vào thứ gì đó cả đời sao?
– Cũng tùy lúc thôi Hưng ạ. Như Lam nè, có những lúc chán ghét những viên thuốc vô cùng, đó là lúc Lam đang chơi vui mà bị mẹ mắt đi uống thuốc. Nhưng khi Lam mệt mỏi thật sự, những viên thuốc lại là thứ duy trì, tiếp thêm sự sống cho Lam. Hì.
– Cũng phải. Giá như Gia Lâm nghĩ được như vậy.
– Lại có chuyện gì xảy ra với Lâm à?
Sự lo lắng hiện trên gương mặt của Lam, Hưng nhìn Lam rồi thở dài.
– Hôm qua hai anh em Hưng lại cãi nhau, dạo này tính nó kỳ cục lắm, toàn nói nhảm những chuyện không đâu.
– Hưng đừng trách Lâm, Lam rất hiểu những gì mà Lâm phải chịu, vì Lam cũng từng như vậy.
– Ừm… có lẽ Hưng đã sai…
Gió về chiều thổi mạnh hơn, từng làn gió quấn quýt bên mái tóc dài của Lam, cô bé nhắm mắt để cảm nhận luồng không khí trong lành của gió mang đến. Ngồi bên cạnh, Hưng lén nhìn cô bạn, trái tim cậu đang đập nhanh hơn một nhịp và cậu nhận ra có lẽ thứ tình cảm mình dành cho Lam đã lớn lên rất nhiều.
***
Lâm đi chân giả, cậu cố gắng dùng răng để đeo tay giả. Xong xuôi, Lâm đi ra phụ mẹ bán hàng, tất cả những gì cậu có thể giúp mẹ là nhắc lại cho mẹ những gì khách đã gọi, vì cậu có trí nhớ khá tốt. Nhưng ngoài việc đó ra, cậu đến đây cũng vì muốn nhìn thấy một người, nhìn thấy nụ cười của người đó dành cho cậu hay bất kì ai đi bên cạnh.
– A, chào Lâm, Lâm ra phụ mẹ bán hàng hả? Hưng đang họp nhóm, chắc sắp ra rồi đó.
– Chào Lam, Lam khỏe không?
– Ngày nào Lâm cũng hỏi câu này, không thấy chán à? Sao Lâm không hỏi Lam được điểm cao không, hay là Lam đói bụng chưa chẳng hạn…
Nói xong, Lam nhìn mặt Lâm vẫn đơ ra, cô bé không nhịn được phải phì cười, nhưng cô chợt lặng người khi nghe câu trả lời của Lâm.
– Vì Lâm chỉ muốn biết Lam có khỏe hay không thôi, chỉ cần Lam khỏe thì Lâm cũng thấy khỏe re à.
Lâm cười, nụ cười của Lâm làm Lam cảm thấy sống mũi mình cay cay, hai dòng nước ngân ngấn trực trào ra. Lam vội quay đi lấy tay gạt lẹ. Lâm đưa bàn tay giả lên, quẹt qua lại vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.
– Sao thế Lam?
– Bụi bay vào mắt đó mà. Hôm nay thấy Lâm vui vẻ ghê, Lam thấy Lâm vui là Lam cũng vui lây à.
– Lam chọc Lâm hả? A, anh Hưng ra rồi.
Sự thật là Lam không hề trêu chọc Lâm, mỗi lần nhìn thấy Lâm tươi cười, cô đều cảm thấy trong lòng mình ấm lại, không còn sự nặng nề của việc học, không còn sự mệt mỏi với đống thuốc. Yên bình. Chẳng ai có thể nhận ra sự khác biệt giữa hai anh em Lâm nếu họ chỉ nhìn vào khuôn mặt. Nhưng ai cũng ngầm hiểu, giữa hai anh em có sự khác biệt khá lớn về số phận. Một người có thể hưởng được tất cả những điều tốt đẹp mà một người bình thường có thể nhận được, còn người kia chỉ dám mơ ước cuộc sống bình thường, rất bình thường, nhưng không được, vì luôn có một tấm gương phản chiếu hình ảnh của cậu, một hình hài lành lặn, đẹp đẽ biết bao.
– Hưng giúp Lam chuyển món quà này đến tay Lâm nha.
– Tại sao Lam không đưa cho nó luôn.
– Lam cũng không biết nữa, nhưng mỗi lần gặp Lâm, Lam lại chỉ muốn khóc thôi, nhất là khi Lâm cười…
– Sao cơ?
– Lam không biết, chỉ biết là những lúc Lâm cười là Lam lại khóc. Giúp Lam nha.
Lam quay đầu chạy vào lớp, bỏ lại mình Hưng với một mớ cảm xúc hỗn độn. Về đến nhà, Hưng đưa món quà cho Lâm, Lâm hạnh phúc nhận lấy món quà bằng đôi tay thật khi nghe anh nói là quà của Lam. Cậu mở ra, là một chiếc mũ phớt màu nâu, trên mũ có thêu một chữ L. Lâm ngầm hiểu đó là tên của mình, đội lên đầu, cậu đứng trước gương ngắm nghía. Nụ cười tắt dần khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của anh mình trong gương, cậu quá thấp khi không đi chân giả. Gạt chiếc mũ xuống một cách nặng nề, cậu đến bên tủ, cất gọn chiếc mũ vào ngăn đồ của mình và có ý nghĩ sẽ không bao giờ đội nó. Hưng nhìn em trai, có chút tê tái trong lòng, cậu lại nghĩ về câu nói của Lam ban sáng, không hiểu vì sao Lam lại khóc khi nhìn thấy Lâm cười.
Em mãi là chỗ dựa của anh
Em mãi là chỗ dựa của anh

– Không đội mũ Lam tặng à?
– Lâm cất rồi, đội ra đường sẽ bị bám bụi, bám bụi phải giặt, giặt thì mau cũ lắm. Không đội đâu.
– Linh tinh quá, quà tặng thì phải dùng chứ. Chẳng lẽ Lâm chê xấu.
– Không! Không phải! Không xấu chút nào, rất đẹp. Nhưng…
Lâm cúi mặt, nghĩ ngợi về cảnh hôm qua đứng trước gương, cậu cảm thấy lòng nặng trĩu.
– Nhưng sao?
– Nhưng… nó đẹp và nó không hợp với Lâm.
– Tại sao không chứ? Lam tặng Lâm vì Lam thấy nó hợp với Lâm, dù tất cả nói không đẹp thì chỉ cần Lam thấy đẹp là được rồi. Giống như Lâm thấy Lam khỏe thì Lâm cũng khỏe ý mà.
– Thật không? Đẹp thật không?
– Thật mà, tin Lam đi.
Lam nháy mắt rồi cười dịu dàng làm Lâm đứng im vài giây. Cậu đang cảm thấy trái tim yếu ớt của mình trở nên mạnh mẽ, đập liên hồi và còn muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mặt cậu nóng ran. Trời hôm nay không nắng gắt, có gió. Một cơn gió thoảng qua làm mái tóc của Lam khẽ bay bay, Lâm lảo đảo đứng không vững, tim cậu đập nhanh đến mức muốn ngất xỉu. Cậu mờ ảo nhận ra thứ cảm xúc mãnh liệt đang trào dâng trong trái tim mình. Đưa tay lên lau mồ hôi, cậu chợt tỉnh… “Thì ra là tay giả, chân giả nữa này, cả trái tim này cũng không hoàn toàn là thật. Vậy thì mày đang làm gì thế hả Lâm?” – Một ý nghĩ thoáng qua, Lâm quay đi, mắt ướt át.
– Sao thế Lâm?
– Bụi bay vào mắt thôi, không sao đâu Lam. Lâm mệt quá, về trước nha. Xin lỗi Lam.
Bước từng bước khó nhọc, Lâm muốn vứt bỏ tất cả đống đồ giả này, dù phải bò trên đường, dù đầu gói tóe máu cũng được. Nhưng cậu không đủ can đảm để làm điều đó, vì cậu phụ thuộc vào chúng đã lâu, vì đã quen với cảm giác có chúng.
***
– Anh đã từng thích ai chưa?
– Sao em hỏi vậy?
– Vì em muốn biết cảm giác thích một ai đó là như thế nào thôi.
– Em thích ai rồi hả? Em trai.
Hưng quay sang, đặt tay lên vai Lâm, đôi mắt tỏ vẻ dò xét.
– Không, chả là sáng nay em thấy có anh đó với chị đó…
Lâm tự bịa ra một câu chuyện để làm Hưng không đặt ánh mắt dò xét vào mình nữa. Cậu nói một cách trống rỗng, còn tâm trí lại đang bị nhốt vào một góc nào đó trong trái tim chật hẹp kia. Cậu nghĩ sẽ không đi đến đâu nếu cậu thích một người tuyệt vời như Lam, sẽ không làm cho Lam hạnh phúc khi ở bên một thằng “tật nguyền vô dụng” như cậu và cậu nghĩ rất nhiều, rất nhiều.
Những ngày sau đó, Lâm không ra phụ mẹ nữa. Cậu thu mình trong một góc phòng như hồi còn sống trong bệnh viện, lau chùi thật sạch tay, chân giả và cố gắng thôi không nghĩ ngợi về Lam nữa.
– Sao mấy ngày nay Lam không thấy Lâm ra phụ cô vậy Hưng?
– Nó kêu mệt, suốt ngày ngồi ở nhà, không biết đang nghĩ gì nữa.
– Thế à? Tí nữa tan học Lam cùng về với Hưng nha.
– Ấy, tan học Hưng còn ở lại ôn đề, tháng sau đi thi tỉnh rồi, cuối cấp mà vẫn phải ôn thi học sinh giỏi.
– Vậy Lam qua một mình nha.
Hưng im lặng, nghĩ ngợi điều gì đó rồi gật đầu nhẹ. Cậu không nói gì nữa, cúi đầu quay đi. Nắng gắt, Lam bước nhanh dưới tán lá bàng hai bên đường.
– Lâm ơi! Lâm ơi Lâm!
-Ai vậy?
-Lam nè, mở cừa cho Lam với.
– Lâm mệt lắm, Lam về đi, Lâm không muốn gặp người lạ.
Lam nghe xong, im lặng không gọi gì nữa. Cô bé cảm thấy lòng mình có gì đó hụt hẫng, như kẻ say bước hụt ngã nhào. Đứng thêm vài phút, cô lặng lẽ quay lưng ra về. Cũng vài phút sau, Lâm vùng dậy khỏi giường, vội vàng đi chân giả đi ra mở cửa phòng. Không có ai ngoài bóng của cậu dưới ánh nắng qua khe hở phía trên mái nhà, cậu ngồi xuống, mắt nhìn về phía xa xăm, hụt hẫng.
– Hưng giúp Lam đưa Lâm đến chỗ Lam với Hưng hay ngồi nói chuyện nhé.
– Tại sao?
Hưng dừng việc giải đề, ngước mắt lên nhìn Lam.
– Tại vì Lam có chuyện muốn nói với Lâm. Giúp Lam được không?
“Không được!” – Hưng đã nghĩ sẽ nói như vậy, nhưng cậu không đủ can đảm để thốt ra hai từ ấy, cậu sẽ làm Lam buồn, đó là điều mà Hưng chưa bao giờ làm. Cho nên…
– Ừm, Hưng sẽ cố gắng hết sức.
– Cảm ơn Hưng nhiều nha, đúng là bạn thân của Lam, tuyệt nhất quả đất.
Hai từ “bạn thân” lúc này đối với Hưng sao mà nghe chua chát đến thế. Nhưng dù sao vẫn tốt hơn là không có gì cả.
***
– Anh dẫn em ra đây làm gì?
– Lam có chuyện muốn nói với em, em đừng trẻ con như vậy nữa, hãy lắng nghe xem cô ấy muốn nói gì. Biết đâu… biết đâu là điều em mong muốn thì sao?
Lâm im lặng. Vài phút sau, Lam đến, Hưng đi, để lại khoảng không gian riêng cho hai người. Sự yên lặng bao chùm một góc công viên. Cuối cùng Lam phải lên tiếng trước.
– Lâm sao thế? Tại sao lại không muốn gặp Lam nữa?
– Tại vì… tại vì… Lâm thấy mình không xứng với Lam.
– Gì mà xứng với không xứng. Làm bạn cũng phải xem có xứng hay không mới chơi sao? Lâm đang nghĩ cái gì vậy? Trả lời Lam đi.
– Vì Lâm thích Lam!
Nói rồi Lâm cố gắng chống tay đứng dậy, bước thật nhanh với đôi chân giả, bỏ lại phía sau một người tròn xoe mắt, nước mắt lưng tròng.
– Lâm! Đứng lại!
Lam chạy theo, đặt bàn tay nhỏ bé lên vai Lâm.
– Lâm đừng quay lại. Giờ thì Lam đã hiểu vì sao mỗi lần nhìn Lâm cười, Lam lại rơi nước mắt rồi.
– Vì sao?
– Vì… khi nhìn Lâm cười, Lam mới nhận ra giá trị của cuộc sống. Lâm cười là lúc Lâm hạnh phúc và Lam cũng thấy hạnh phúc, hạnh phúc đến rơi nước mắt.
Trời chiều đổ bóng hai con người đứng ôm nhau trong niềm hạnh phúc. Chẳng ai biết được ngày mai rồi sẽ thế nào. Dù bạn là ai, là người có số phận như thế nào thì chỉ cần sống trọn vẹn với mỗi ngày có nghĩa là ngày mai cũng là ngày hạnh phúc trong đời bạn.
Từ sau gốc cây tùng, tôi nhận ra em trai mình và người con gái tôi yêu thầm đang hạnh phúc trong cái ôm ấm áp. Trái tim tôi hơi nhói, nhưng lòng tôi thanh thản. Vì ít nhất em trai tôi cũng tìm được ý nghĩa của cuộc sống, tìm được một chỗ dựa thật sự chứ không phải với mấy thứ đồ giả như nó nghĩ nó sẽ dựa vào chúng suốt đời. Tôi nhận ra, tình yêu thương chân thành là điều duy nhất có thể hàn gắn tâm hồn con người.
(Theo Greenstar (MASK) – Internet)
Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Ghi rõ nguồn:http://khomeovat.blogspot.com/ - Khi phát hành thông tin trên trang này